47-WMR
← Mục lục truyện

Chương II: Gắn bó

  • Lớp 10 – Những ngày đầu tiên

Nếu phải chọn một hình ảnh để nhớ về lớp 10, có lẽ mình sẽ chọn những cơn mưa.

Những ngày đầu tiên của A3 đến cùng mùa mưa. Trời mưa gần như mỗi ngày, sân trường lúc nào cũng đọng lại những vũng nước nhỏ, gió mang theo hơi đất ẩm và không khí dễ chịu đến lạ. Đó là khoảng thời gian mà mọi thứ đều còn rất mới. Một lớp học mới, những người bạn mới và những cái tên vẫn còn chưa thể nhớ hết.

A3 khi ấy vẫn còn khá ngại ngùng.

Mỗi người mang theo một thế giới riêng của mình, ngồi ở những góc khác nhau trong lớp và lặng lẽ quan sát những người xung quanh. Những cuộc trò chuyện đầu tiên thường bắt đầu bằng những câu hỏi đơn giản như: “Bạn tên gì mình quên mất ròi?”, “Có ai ngồi đây chưa zậy?” hay “Cấp 2 bạn học trường nào?”

Chẳng ai nghĩ rằng từ những câu nói ngắn ngủi ấy, những tình bạn kéo dài suốt ba năm lại bắt đầu hình thành.

Những ngày đầu năm học cũng là lúc mọi người bắt đầu chọn chỗ ngồi cho mình. Có người ngồi cạnh bạn quen từ cấp hai, có người mạnh dạn bắt chuyện với người bên cạnh, cũng có người chỉ lặng lẽ ngồi đó rồi dần dần bị cuốn vào những câu chuyện chung của lớp.

Khoảng cách giữa mọi người được kéo gần lại từng chút một theo cách rất tự nhiên.

Những ngày sau đó, khi lịch học chính thức bắt đầu, cảm giác hồi hộp lại xuất hiện theo một cách khác.

Mỗi tiết học mới đều đi kèm với một câu hỏi quen thuộc trong đầu nhiều người: “Không biết thầy cô bộ môn này sẽ như thế nào nhỉ?”

Mỗi khi tiếng trống vang lên báo hiệu bắt đầu tiết học, cả lớp lại vô thức hướng mắt về phía cửa. Có những lúc hành lang vừa xuất hiện bóng dáng một thầy cô lạ, cả lớp lập tức im lặng hơn hẳn. Một vài người tranh thủ chỉnh lại tư thế ngồi, số khác thì vội vàng cất điện thoại hay sắp xếp lại sách vở cho ngay ngắn.

Những buổi đầu tiên thường dành để giới thiệu, làm quen và phổ biến nội quy môn học. Nhưng đối với học sinh, điều được quan tâm nhất đôi khi lại là những câu hỏi rất đơn giản: Thầy cô có khó không? Có hay kiểm tra bài cũ không? Có thường gọi lên bảng không?

Không ai nói ra, nhưng gần như ai cũng từng tự hỏi như vậy ít nhất một lần.

Rồi những lần kiểm tra miệng đầu tiên cũng đến.

Mỗi khi giáo viên mở sổ điểm và bắt đầu nhìn xuống lớp, bầu không khí lại thay đổi một cách khó tả. Những cuộc trò chuyện nhỏ lập tức dừng lại. Một vài người cúi xuống giả vờ xem lại bài. Một vài người khác cố gắng tránh ánh mắt của giáo viên bằng cách nhìn thật chăm chú vào quyển vở trước mặt.

Và rồi cái tên đầu tiên được gọi vang lên.

Người được gọi thường mất vài giây mới kịp phản ứng. Có người đứng dậy trả lời khá trôi chảy, có người lúng túng đến mức quên mất cả những điều mình đã học từ tối hôm trước. Nhưng dù thế nào đi nữa, những lần đầu tiên ấy luôn mang theo một chút hồi hộp mà gần như ai cũng từng trải qua.

Không chỉ kiểm tra miệng, những lần đầu được gọi lên bảng cũng khiến nhiều người nhớ mãi.

Tiếng phấn chạm vào bảng nghe rõ hơn bình thường. Người ngồi dưới nhìn lên, người đứng trên bảng thì cố gắng hoàn thành bài làm trong khi vẫn cảm nhận được hàng chục ánh mắt đang hướng về phía mình. Có những bài làm đúng khiến cả người nhẹ nhõm. Cũng có những lần viết sai rồi tự cười ngượng ngùng khi trở về chỗ ngồi.

Thế nhưng chính những khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường đó lại khiến khoảng cách giữa mọi người dần được rút ngắn.

Sau mỗi lần có ai đó bị gọi bất ngờ, cả lớp lại có thêm một câu chuyện để nhắc đến. Sau mỗi lần lên bảng, mọi người cũng bắt đầu nhớ mặt và nhớ tên nhau nhiều hơn. Những người trước đó chỉ là bạn cùng lớp dần trở thành những người quen thuộc trong từng tiết học.

Lúc đó trên mạng đang xuất hiện câu nói “Oi oi oi baka”. Một lần nào đó, Phát bắt theo câu nói ấy một cách rất tự nhiên và khiến cả lớp bật cười. Chỉ là một khoảnh khắc rất bình thường, nhưng lại trở thành một trong những ấn tượng đầu tiên mà nhiều người nhớ về cậu bạn ấy.

* Oi oi oi (cùng âm thanh gõ bàn), Bakaaa

Có lẽ cũng từ những điều nhỏ như vậy mà mỗi người dần để lại dấu ấn riêng của mình trong lớp.

Thầy cô và học sinh cũng bắt đầu hành trình đồng hành cùng nhau.

Những tiết học đầu tiên còn khá nghiêm túc. Thầy cô làm quen với học sinh, học sinh làm quen với cách dạy mới của thầy cô. Mọi thứ diễn ra bình thường nhưng cũng đầy mới mẻ. Qua từng bài giảng, từng lần kiểm tra miệng hay những câu hỏi bất ngờ trong lớp, khoảng cách giữa bục giảng và những dãy bàn học cũng dần được rút ngắn.

Những buổi học trái buổi sáng luôn mang đến những câu chuyện riêng.

Đôi khi có bạn đi học muộn, bị thầy cô gọi lên phía trên. Trong lúc người đó đang cố giải thích lý do thì phía dưới đã có vài “nhiếp ảnh gia” tranh thủ ghi lại khoảnh khắc ấy bằng những tấm hình lén. Những bức ảnh có thể chẳng hoàn hảo, nhưng tiếng cười mà chúng mang lại thì vẫn còn được nhắc đến rất lâu sau đó.

* “Ê thằng Minh tới rồi kìa! (tiếng cười các bạn trong lớp nhỏ nhẹ vang lên)”

* “M lấy điện thoại ra dìm nó tấm để t up story, nhanh nhanh!”

Ngoài những giờ học, sân trường cũng dần trở thành nơi lưu giữ những ký ức đầu tiên của A3.

Có những buổi chiều mọi người cùng chơi bóng chuyền. Có hôm trời vừa tạnh mưa, mặt sân còn ướt nhưng trận đấu vẫn tiếp tục. Có hôm nắng lên rực rỡ, ánh sáng phủ kín cả khoảng sân trường. Tiếng bóng chạm tay, tiếng gọi nhau, tiếng cười và những lời trêu chọc vang lên khắp nơi.

Những khoảnh khắc ấy tuy giản dị nhưng lại khiến khoảng cách giữa mọi người dần biến mất.

Nhìn lại, lớp 10 không phải là năm học sôi động nhất hay có nhiều kỷ niệm nhất.

Nhưng đó là năm của những khởi đầu.

Là lần đầu tiên gặp nhau.

Là lần đầu tiên gọi tên nhau.

Là những câu chuyện đầu tiên được kể và những tiếng cười đầu tiên cùng vang lên trong một lớp học.

A3 lúc đó vẫn chưa thật sự gắn bó.

Nhưng cũng không còn là những người xa lạ nữa.

Và có lẽ, từ những cơn mưa của năm lớp 10, hành trình thanh xuân của A3 đã âm thầm bắt đầu.

  • Lớp 11 – Năm rực rỡ giữa những mảnh ghép (Phần 1)

Nếu lớp 10 là những ngày đầu gặp gỡ, thì lớp 11 chính là khoảng thời gian A3 thật sự trở thành một tập thể.

Không còn những ánh nhìn ngại ngùng hay những cuộc trò chuyện dè dặt như trước. Sau một năm đồng hành cùng nhau, mọi người đã dần hiểu nhau hơn. Những tính cách riêng bắt đầu được bộc lộ, những sở thích được chia sẻ và những câu chuyện cũng xuất hiện ngày một nhiều hơn.

Lớp học giờ đây không còn đơn thuần là nơi để học.

Đó còn là nơi chứa đựng những tiếng cười, những câu chuyện và những kỷ niệm mà có lẽ sau này khó có thể tìm lại được.

Những tiết học trở nên thú vị hơn rất nhiều. Không phải vì bài học dễ hơn, mà bởi những người ngồi xung quanh đã trở nên quen thuộc. Mỗi ngày đến lớp giống như một cuộc hẹn nhỏ, nơi mọi người gặp lại những người bạn mà hôm qua vừa mới tạm biệt.

Những buổi sáng, từng nhóm bạn lại rủ nhau xuống căn tin. Có người mua bánh mì, có người mua dĩa cơm, có người chỉ xuống để ngồi trò chuyện vài phút trước giờ học. Những câu chuyện chẳng có chủ đề cụ thể nào cả, nhưng lại đủ để khiến một buổi sáng bình thường trở nên đáng nhớ.

Có những tiết học trống bất ngờ.

Khi ấy, lớp học bỗng trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết.

Ở một góc lớp là những trận Liên Quân của các bạn nam. Tiếng hò hét, tiếng gọi đồng đội hay những pha xử lý khiến cả nhóm cùng cười vang đã trở thành một phần quen thuộc của những giờ trống tiết.

Trong khi đó, ở một góc khác, các bạn nữ lại tụ tập chơi Ma Sói. Tiếng tranh luận, những màn suy luận đầy tự tin và cả những lần đoán sai khiến cả nhóm bật cười không ngớt. Không khí lớp học lúc ấy lúc nào cũng tràn ngập âm thanh và sự vui vẻ.

Có lẽ chính những khoảnh khắc giản dị ấy đã làm nên tuổi học trò.

Không cần những sự kiện quá lớn lao, chỉ cần được ngồi cùng nhau trong một lớp học cũng đủ để tạo nên niềm vui.

Dĩ nhiên, không phải ngày nào cũng chỉ có tiếng cười.

Vẫn có những lần cả lớp bất ngờ khi thầy cô thông báo kiểm tra bài cũ. Những gương mặt đang vui vẻ bỗng chốc trở nên căng thẳng. Có người cố gắng nhớ lại bài học từ hôm trước, có người lật tập thật nhanh với hy vọng tìm được chút “cứu viện” cuối cùng trước khi bị gọi tên.

Rồi những lần đi học trễ, những lần bị nhắc nhở hay những tình huống dở khóc dở cười khác lại tiếp tục trở thành chủ đề để cả lớp trêu nhau trong nhiều ngày sau đó.

Những tiết học thể dục cũng là một phần không thể thiếu trong ký ức năm lớp 11.

Những trái bóng chuyền liên tục được chuyền qua chuyền lại trên sân. Mọi người được chia thành từng nhóm để cùng luyện tập. Có người chơi rất giỏi, có người vẫn còn lúng túng với những động tác đầu tiên, nhưng chẳng ai quá bận tâm đến chuyện thắng thua.

Điều đáng nhớ nhất vẫn là những tiếng cười sau mỗi lần đánh hụt bóng, những màn phối hợp chưa ăn ý hay những khoảnh khắc cả nhóm cùng cố gắng hoàn thành một bài tập chung.

Thời gian cứ thế trôi qua giữa những giờ học và những hoạt động thường ngày.

Cho đến khi mùa thi học kỳ đến.

Không khí trong lớp dần trở nên bận rộn hơn. Những cuốn tập được mở ra nhiều hơn, những câu hỏi bài xuất hiện nhiều hơn và những cuộc trò chuyện cũng dần xoay quanh chuyện học tập.

Nhưng chính trong khoảng thời gian ấy, mọi người lại càng quan tâm và giúp đỡ nhau nhiều hơn.

Có người chia sẻ tài liệu.

Có người giảng lại bài cho bạn.

Có người sẵn sàng ngồi lại sau giờ học chỉ để cùng nhau giải một bài tập khó.

Có lẽ đó là lúc tinh thần tập thể của A3 được thể hiện rõ nhất.

Không ai muốn bị bỏ lại phía sau.

Và cũng không ai phải cố gắng một mình.

Bên cạnh việc học, những dịp đặc biệt trong năm cũng để lại rất nhiều kỷ niệm đẹp.

Vào Ngày Quốc tế Nam giới, các bạn nữ đã âm thầm chuẩn bị những món quà nhỏ dành tặng cho các bạn nam trong lớp. Có những món quà được tự tay làm, có những lời chúc được viết cẩn thận và thậm chí còn có cả một đoạn video ngắn chứa đầy những lời nhắn gửi dễ thương. (các bạn nữ A3 dễ thương vl luon)

Không khí ngày hôm đó tràn ngập sự bất ngờ và tiếng cười.

Đến những dịp dành cho phụ nữ, các bạn nam cũng chuẩn bị những bó hoa giấy được tự tay làm để gửi tặng lại các bạn nữ.

Có thể những món quà ấy không đắt tiền.

Nhưng chính sự chân thành đã khiến chúng trở nên đặc biệt hơn bất cứ điều gì khác.

Những khoảnh khắc ấy rồi được lưu giữ bằng những bức ảnh.

Từ những tấm hình chụp ngẫu nhiên trong lớp, những lần sinh hoạt tập thể cho đến những dịp đặc biệt, tất cả đều trở thành những mảnh ghép nhỏ của thanh xuân.

Mỗi bức ảnh đều ghi lại một phiên bản rất riêng của A3.

Một A3 đầy tiếng cười.

Một A3 đầy sức sống.

Một A3 của những ngày tháng vô tư nhất.

Nếu lớp 10 là sự khởi đầu, thì lớp 11 đã mang đến những gam màu rực rỡ hơn rất nhiều.

Nhưng những câu chuyện của A3 khi ấy vẫn chưa dừng lại.

Bởi phía trước vẫn còn rất nhiều kỷ niệm đang chờ được viết tiếp…

  • Lớp 11 – Năm rực rỡ giữa những mảnh ghép (Phần 2)

Nếu phải chọn một hoạt động thể hiện rõ nhất tinh thần đoàn kết của A3, có lẽ đó chính là những mùa văn nghệ Mừng Đảng – Mừng Xuân.

Năm nào trường cũng tổ chức, nhưng đối với A3, đó chưa bao giờ chỉ là một tiết mục trên sân khấu.

Đó là những ngày tháng cùng nhau cố gắng.

Những ngày đầu tiên, mọi thứ đều bắt đầu từ con số không. Có những bạn còn loay hoay với những động tác đầu tiên, có những người vừa tập vừa lén nhìn bạn bên cạnh để làm theo. Trong khi đó, nhóm trưởng và những người đã thuộc bài từ trước lại tranh thủ hướng dẫn từng động tác, kiên nhẫn làm mẫu và chỉnh sửa cho mọi người.

Từ những bước nhảy còn vụng về ban đầu, cả đội dần trở nên đồng đều hơn qua từng buổi tập.

Sau mỗi giờ học, thay vì về nhà ngay, nhiều người lại tiếp tục ở lại để luyện tập. Có hôm tập ngay tại trường, có hôm cả nhóm lại kéo nhau sang Trung tâm Văn hóa để có không gian rộng hơn.

Những chiếc balo được đặt gọn ở một góc, những chai nước chuyền tay nhau và tiếng nhạc được mở đi mở lại đến mức ai cũng thuộc lòng từng nhịp đếm.

Khoảng thời gian ấy khiến những thành viên tham gia văn nghệ như được “tặng thêm” thời gian bên cạnh nhau.

Có những hôm lịch tập kéo dài đến mức mọi người mua đồ ăn ngay tại chỗ rồi ngồi ăn cùng nhau. Có những lúc mang bài tập theo để tranh thủ làm giữa giờ nghỉ. Cũng có những lần chẳng ai còn tâm trí học hành, chỉ ngồi trò chuyện, kể những câu chuyện vu vơ và trêu đùa nhau cho bớt mệt.

Thời gian cứ thế trôi qua giữa tiếng nhạc, tiếng cười và những buổi chiều kéo dài tưởng như không có điểm kết thúc.

Có những hôm cả nhóm tập đến tối muộn.

Khi sân trường đã vắng người, khi đèn đường đã sáng từ lâu, A3 vẫn còn ở đó. Có những ngày hơn mười giờ đêm mới trở về nhà, nhưng điều lạ là chẳng ai cảm thấy quá mệt mỏi.

Bởi ai cũng đang cố gắng vì một mục tiêu chung.

Dĩ nhiên, không phải lúc nào mọi chuyện cũng thuận lợi.

Có những lúc một vài bạn nam chưa thật sự nghiêm túc trong lúc tập luyện. Những tiếng cười đùa không đúng lúc khiến các bạn nữ đang cố gắng cảm thấy không được tôn trọng. Đã có những giọt nước mắt, đã có những cuộc tranh cãi và cả những lời trách móc khá nặng nề.

Khi ấy, ai cũng có lý do riêng của mình.

Người muốn thư giãn sau những giờ học căng thẳng.

Người lại muốn tiết mục thật hoàn hảo để công sức của cả đội không trở nên vô nghĩa.

Nhưng sau tất cả, không ai giận nhau vì ghét nhau.

Mọi người chỉ đang muốn điều tốt nhất cho tập thể.

Có lẽ chính những lần bất đồng ấy lại giúp mọi người hiểu nhau hơn, biết lắng nghe nhau hơn và học cách cùng nhau giải quyết vấn đề.

Sau hàng tháng trời kiên trì tập luyện, ngày biểu diễn cuối cùng cũng đến.

Những động tác từng vụng về nay đã trở nên đồng đều.

Những người từng ngại ngùng nay đã có thể tự tin đứng trên sân khấu.

Tiết mục kết thúc trong tiếng vỗ tay và những ánh mắt đầy hy vọng.

Rồi khoảnh khắc được mong chờ nhất cũng đến.

Giải Nhất.

Không chỉ một lần.

Mà là hai năm liên tiếp.

Đó không chỉ là một thành tích.

Mà còn là phần thưởng dành cho tất cả những buổi chiều ở lại trường, những lần tập luyện tại Trung tâm Văn hóa, những bữa ăn vội vàng, những cuộc tranh luận, những giọt nước mắt và cả những nỗ lực mà mỗi người đã âm thầm bỏ ra.

Khi nhìn lại, điều đáng nhớ nhất có lẽ không phải giải thuởng hay tấm giấy khen.

Mà là khoảng thời gian cả A3 đã cùng nhau cố gắng vì một mục tiêu chung.

\ Thành tựu rực rỡ và đáng tự hào.


Bên cạnh những mùa văn nghệ sôi động, A3 còn có cơ hội cùng nhau tham gia các hoạt động STEM của trường. Đây không chỉ là một sân chơi học thuật mà còn là dịp để mỗi thành viên được vận dụng những kiến thức đã học vào thực tế theo cách sáng tạo nhất.

Mỗi môn học lại mang đến một thử thách riêng. Với Hóa học, các nhóm phải nghiên cứu và tạo ra những sản phẩm gắn liền với kiến thức môn học như tinh dầu sả, máy lọc nước hay nhiều mô hình ứng dụng khác. Ở Vật lí, các đội cùng nhau thiết kế máy bắn bóng, sau đó thi đấu xem đội nào có thể đưa quả bóng đến đúng vị trí mà ban tổ chức yêu cầu với độ chính xác cao nhất. Riêng Sinh học có lẽ là phần thu hút nhiều sự chú ý nhất khi các nhóm phải tạo ra những món ăn và sản phẩm thực phẩm có ứng dụng các quá trình sinh học như lên men. Từ sữa chua, các loại thạch rau câu cho đến nhiều ý tưởng độc đáo khác, tất cả đều thể hiện sự sáng tạo và công sức của từng nhóm.

Nhưng khi nhắc đến STEM, điều khiến nhiều người nhớ nhất có lẽ không phải ngày thi chính thức mà là khoảng thời gian chuẩn bị trước đó.

Đó là những buổi chiều và cả những buổi tối cả nhóm hẹn nhau tại nhà một thành viên nào đó để cùng nghiên cứu, thử nghiệm và hoàn thiện sản phẩm. Căn bếp, phòng khách hay khoảng sân nhỏ bỗng trở thành “phòng thí nghiệm” bất đắc dĩ. Mọi người cùng chia nhau từng công việc, người chuẩn bị nguyên liệu, người ghi chép, người thử nghiệm và người chịu trách nhiệm chỉnh sửa những lỗi phát sinh.

Có những hôm đồng hồ đã chỉ sang tối muộn nhưng chẳng ai muốn về sớm. Ai cũng mong sản phẩm của nhóm mình có thể hoàn thiện nhanh hơn, tốt hơn và chỉn chu hơn. Dù đôi lúc mệt mỏi, những tiếng cười vẫn luôn xuất hiện giữa những lần thử nghiệm thất bại hay những khoảnh khắc cả nhóm cùng hào hứng khi một công đoạn nào đó cuối cùng cũng thành công. Chính những buổi tối ấy đã biến một cuộc thi học thuật trở thành những kỷ niệm khó quên của tuổi học trò.

Rồi ngày hội STEM cũng đến.

Từ sáng sớm, các nhóm đã tất bật chuẩn bị gian hàng và sắp xếp sản phẩm của mình. Ai cũng háo hức được giới thiệu thành quả mà nhóm đã dành nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần để hoàn thành. Bên cạnh mong muốn giành được thành tích tốt, mọi người còn mong chờ được nhìn thấy phản ứng của những người ghé thăm gian hàng.

Những gian hàng có món ăn hấp dẫn hay sản phẩm nổi bật lúc nào cũng đông kín người đến tham quan và ủng hộ. Trong khi đó, những gian hàng vắng khách hơn lại nhanh chóng cử các “đại sứ truyền thông” đi khắp nơi để mời gọi bạn bè ghé qua. Tiếng giới thiệu sản phẩm, tiếng trò chuyện, tiếng cười và cả những lời cổ vũ vang lên khắp khuôn viên trường.

Không khí ngày hôm ấy thật khó để diễn tả bằng lời. Nó vừa mang sự cạnh tranh của một cuộc thi, vừa mang sự náo nhiệt của một ngày hội. Và trên hết, đó là một trong những dịp hiếm hoi mà kiến thức trong sách vở được biến thành những sản phẩm thực tế do chính học sinh tạo ra.

Có thể sau này nhiều người sẽ không còn nhớ chính xác nhóm nào đạt giải cao nhất hay sản phẩm nào được đánh giá xuất sắc nhất. Nhưng chắc hẳn mọi người vẫn sẽ nhớ những buổi tối cùng nhau chuẩn bị, những lần thử đi thử lại để hoàn thiện sản phẩm và bầu không khí sôi động của ngày hội STEM năm ấy. Bởi đó không chỉ là một cuộc thi, mà còn là một phần rất đẹp trong quãng thời gian thanh xuân của A3.

  • Lớp 11 – Năm rực rỡ giữa các mảnh ghép (Phần 3)

Nhưng những kỷ niệm của lớp 11 vẫn chưa dừng lại ở đó.

Khi năm học dần khép lại, A3 lại cùng nhau tạo nên một trong những chuyến đi đáng nhớ nhất của tuổi học trò.

Đó là chuyến đi Sơn Tiên cuối năm lớp 11.

Thật ra lớp 10 và lớp 11, A3 đều từng đến Sơn Tiên. Có lẽ vì nơi đó phù hợp với hầu hết mọi người, vừa có không gian vui chơi, vừa đủ rộng để cả lớp cùng tạo nên thật nhiều kỷ niệm.

Nhưng chuyến đi cuối năm lớp 11 lại mang một cảm giác rất khác.

Nó đặc biệt hơn.

Có lẽ vì đó là mùa hè cuối cùng trước khi bước vào năm học cuối cấp.

Ngay từ tối hôm trước, sự háo hức đã xuất hiện khắp nơi.

Một số bạn như Thành, Phát, Minh và vài người khác kéo nhau sang nhà Đức Anh ngủ lại để tiện cho ngày hôm sau. Nói là ngủ nhưng thực tế chẳng ai muốn ngủ cả.

Tiếng nói chuyện kéo dài đến tận khuya.

Có người thức đến một, hai giờ sáng chỉ vì quá nôn nóng cho chuyến đi.

Ai cũng muốn ngày mai đến thật nhanh.

Sáng hôm ấy, khi cả lớp tập trung và lên xe, không khí đã náo nhiệt ngay từ những phút đầu tiên.

Tiếng hát karaoke vang lên khắp xe.

Những câu chuyện nối tiếp nhau không ngừng.

Những màn trêu đùa quen thuộc xuất hiện liên tục.

Bầu không khí rộn ràng đến mức gần như không có lấy một giây im lặng.

Dường như tất cả năng lượng của tuổi 17 đều được mang lên chuyến xe hôm đó.

Khi Sơn Tiên hiện ra trước mắt, cả đám gần như không giấu nổi sự háo hức.

Một ngày vui chơi cuối năm chính thức bắt đầu.

Điều mọi người mong chờ nhất có lẽ vẫn là những giờ phút được hòa mình vào các trò chơi và hoạt động giải trí. Thế nhưng trước khi đến giờ xuống hồ nước, cả lớp đã nhanh chóng chia thành nhiều nhóm nhỏ để khám phá khu vui chơi.

Một trong những nơi náo nhiệt nhất chính là khu trò chơi cảm giác mạnh. Có những bạn hào hứng xếp hàng từ rất sớm để thử sức với trò chơi có cột trụ cao vút ở giữa. Chiếc vòng ghế từ từ được nâng lên không trung, đưa người chơi lên độ cao khiến ai nhìn cũng phải hồi hộp. Và rồi chỉ trong tích tắc, nó lao xuống với tốc độ chóng mặt.

Những tiếng hét vang lên khắp khu vui chơi.

Có người ngồi trên trò chơi hét đến khản cả giọng. Có người đứng bên dưới cười đến mức không nói thành lời. Một vài bạn còn nhanh tay lấy điện thoại ra quay lại toàn bộ khoảnh khắc ấy để làm bằng chứng cho những biểu cảm “để đời” của bạn bè mình. Mỗi lần trò chơi hạ xuống, tiếng cười lại vang lên rộn rã khi mọi người cùng xem lại những đoạn video vừa quay được.

Trong khi đó, một nhóm khác lại lựa chọn trải nghiệm hoàn toàn trái ngược.

Họ kéo nhau vào khu Nhà Băng – nơi nhiệt độ luôn ở mức âm sâu so với bên ngoài. Những chiếc áo khoác dày và đôi ủng chuyên dụng lần lượt được mặc vào. Chỉ vài phút trước còn đứng giữa cái nắng của Đồng Nai, giờ đây mọi người đã được cảm nhận một không gian lạnh giá như mùa đông thực thụ.

Có người thích thú tận hưởng cái lạnh âm 14 độ và không ngừng chụp ảnh. Cũng có những người chẳng làm gì đặc biệt, chỉ đơn giản đứng giữa không gian phủ đầy băng tuyết, trò chuyện cùng bạn bè và tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi ấy.

Những hoạt động ấy tuy nhỏ nhưng lại góp phần tạo nên màu sắc riêng cho chuyến đi. Mỗi nhóm lựa chọn một cách vui chơi khác nhau, nhưng cuối cùng tất cả đều mang về những câu chuyện, những bức ảnh và những tiếng cười để kể lại với nhau suốt quãng thời gian sau đó.

Đó có lẽ cũng là điều khiến những chuyến đi của tuổi học trò trở nên đáng nhớ. Không phải vì đã chơi được bao nhiêu trò hay chụp được bao nhiêu tấm ảnh, mà bởi ở mỗi góc của khu vui chơi hôm ấy đều có sự hiện diện của bạn bè, của những tiếng cười và của những khoảnh khắc mà sau này khó có thể tìm lại được lần thứ hai.


Trong số những hoạt động đáng nhớ nhất hôm đó có lẽ phải kể đến trò chơi Running Man.

Cả lớp được chia thành sáu đội, mỗi đội gồm bốn thành viên.

Ngay khi nhiệm vụ đầu tiên được giao xuống, mọi người lập tức tản ra khắp nơi để hoàn thành thử thách.

Các bạn nam thường là những người đi trước bảo vệ đồng đội, đặc biệt là các bạn nữ trong nhóm. Trong khi đó, các bạn nữ lại nhanh nhẹn và tỉ mỉ hơn trong việc xử lý nhiệm vụ.

Mỗi đội đều có cách phối hợp riêng của mình.

Có nhiệm vụ yêu cầu xây kim tự tháp bằng cát rồi cùng nhau nhảy điệu nhảy Ai Cập.

Có nhiệm vụ phải lăn mình trên bãi cát để tạo dáng chụp ảnh.

Có nhiệm vụ khiến cả đội vừa chạy vừa cười đến không kịp thở.

Những thử thách ấy có thể nhìn qua chỉ là trò chơi.

Nhưng đằng sau đó là rất nhiều công sức chuẩn bị.

Từng nhiệm vụ đều được lên kế hoạch kỹ lưỡng để mọi người có thể cùng nhau tạo ra thêm thật nhiều kỷ niệm.

Ai cũng muốn đội mình chiến thắng.

Ai cũng cố gắng hết sức.

Nhưng rồi một vài sự cố ngoài ý muốn đã xảy ra.

Cuối cùng, không có đội nào thực sự trở thành người chiến thắng chung cuộc.

Nhưng khi nhìn lại, điều đó dường như không còn quan trọng nữa.

Bởi có lẽ ngày hôm ấy, tất cả mọi người đều đã chiến thắng.

Chiến thắng theo một cách rất khác.

Không phải bằng điểm số.

Không phải bằng thứ hạng.

Mà bằng những tiếng cười.

Những khoảnh khắc được ở cạnh nhau.

Và những ký ức mà sau này sẽ chẳng thể lặp lại lần thứ hai.

Điều kỳ diệu nhất có lẽ lại đến từ thời tiết.

Buổi sáng, cả lớp khởi hành dưới những tia nắng rực rỡ.

Suốt cả ngày, thời tiết dịu dàng như thể cũng đang âm thầm đồng hành cùng chuyến đi ấy.

Đến khi những giờ phút vui chơi cuối cùng dần kết thúc, bầu trời bất ngờ đổ xuống một cơn mưa lớn.

Cơn mưa đến nhanh như một lời chào tạm biệt.

Rồi cũng nhanh chóng đi qua.

Khi mọi người lên xe trở về, bầu trời lại trong xanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Và ở phía xa, một chiếc cầu vồng lặng lẽ xuất hiện.

Không ai biết đó chỉ là sự trùng hợp hay là món quà cuối cùng mà ngày hôm ấy dành cho A3.

Chỉ biết rằng khoảnh khắc ấy đẹp đến mức khiến nhiều người vẫn còn nhớ mãi.

Như thể thiên nhiên cũng đang muốn lưu giữ lại một ngày đặc biệt của tuổi 17.

Một ngày có nắng.

Có mưa.

Có cầu vồng.

Và có A3.

“Không ai chiến thắng dưới danh nghĩa đội chiến thắng chung cuộc, mà chiến thắng những khoảnh khắc tưởng chừng sẽ không bao giờ xuất hiện.”

__

Thanh xuân của mỗi người có thể được tạo nên từ rất nhiều điều khác nhau. Có người nhớ những giờ học, có người nhớ những kỳ thi, cũng có người nhớ những chuyến đi hay những hoạt động tập thể.

Còn đối với chúng tôi, thanh xuân là những ngày tháng được đồng hành cùng nhau.

Là những buổi tập văn nghệ kéo dài đến tối muộn, những lần cùng nhau chuẩn bị sản phẩm STEM, những chuyến đi ngập tràn tiếng cười

và vô số khoảnh khắc tưởng chừng rất bình thường nhưng lại trở nên đặc biệt khi có những người bạn ở bên cạnh.

Rồi một ngày nào đó, tất cả sẽ trở thành ký ức.

Nhưng dù thời gian có trôi qua bao lâu, chúng tôi vẫn sẽ nhớ rằng mình đã từng có một quãng thanh xuân thật đẹp.

\ Một năm học đầy kỉ niệm khó để mà lãng quên được.

🔒 Cuộn đến cuối để mở khóa chương tiếp theo

Tiếp tục: Chương III: Coming Soon →