47-WMR
← Mục lục truyện

Cánh cửa đầu tiên

Điều mình muốn gửi gắm qua bìa truyện chưa bao giờ nằm ở vẻ đẹp của nó.

Thật ra, bìa này không được tạo ra dành cho hiện tại.

Nó được tạo ra cho một ngày nào đó trong tương lai.

Một ngày mà những người từng xuất hiện trong câu chuyện đã trưởng thành, đã có cuộc sống riêng, và những năm tháng cấp ba chỉ còn là một phần ký ức. Khi ấy, cuốn tiểu thuyết này sẽ không còn là một câu chuyện đang diễn ra, mà giống như một cuốn sách cũ được lấy xuống từ giá sách, được phủi đi lớp bụi thời gian và mở lại sau rất nhiều năm.

Có lẽ vì vậy mà bìa truyện không kể trước bất kỳ điều gì. Nó không xuất hiện để nói về nhân vật, cũng không cố gắng tái hiện những kỷ niệm của tuổi học trò. Điều duy nhất nó muốn thể hiện là cảm giác của một nơi đã lặng lẽ lưu giữ tất cả những điều ấy suốt nhiều năm.

Tông màu tối không tượng trưng cho nỗi buồn, mà tượng trưng cho thời gian. Thời gian sẽ khiến mọi thứ thay đổi, nhưng cũng chính thời gian khiến ký ức trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Cuốn sách đặt ở trung tâm cũng không chỉ đại diện cho một cuốn tiểu thuyết. Nó tượng trưng cho nơi những ký ức được cất giữ. Một nơi không thuộc về hôm nay, mà thuộc về ngày mai — khi có ai đó quay trở lại, mở từng trang sách và bất chợt nhận ra rằng một phần thanh xuân của mình vẫn luôn ở đó, chưa từng biến mất.

Đó cũng là lý do mình gọi bìa truyện là “Cánh cửa đầu tiên.” Bởi cánh cửa ấy không dẫn người đọc vào hiện tại, mà dẫn họ trở về những ký ức đã được thời gian gìn giữ.

🔒 Cuộn đến cuối để mở khóa chương tiếp theo

Tiếp tục: Aeternis - Chìa khóa của ký ức →