47-WMR
← Mục lục truyện

Khi chúng ta cười

Có những chuyện chúng tôi không còn nhớ rõ đã xảy ra vào ngày nào.

Có những khoảnh khắc chẳng ai kịp chụp ảnh hay quay video.

Nhưng điều kỳ lạ là chúng vẫn ở lại.

Đôi khi chỉ là một câu nói vu vơ.

Đôi khi chỉ là một tiếng cười vang lên giữa lớp học.

Và đôi khi, chỉ cần nhắc lại một câu quen thuộc, cả một khoảng trời ký ức lại ùa về.

Mỗi lớp học đều có một thứ ngôn ngữ rất riêng.

Đó không phải là những bài học trong sách giáo khoa hay những kiến thức được ghi trên bảng. Đó là những câu nói quen thuộc được lặp đi lặp lại mỗi ngày, những tiếng gọi vang lên từ cuối lớp, những lời trêu đùa tưởng chừng vô nghĩa nhưng lại dần trở nên quý giá hơn bao giờ hết.

Có những câu nói chỉ cần nghe thấy là mọi người biết ngay ai là người vừa cất tiếng. Có những câu đã xuất hiện nhiều đến mức trở thành một phần của cuộc sống thường ngày ở A3.

Và rồi theo thời gian, chúng dần trở thành những “câu cửa miệng” mà có lẽ sau này mỗi khi nhắc lại, ai cũng sẽ nhớ đến một khoảng thời gian rất đẹp của tuổi học trò.

- Những câu nói còn vang mãi

* Oi oi oi, Bakaaa

* Ê! Mày ăn gì đó, biết chia sẻ không?

* Ê ê tà nè tà nè ăn đi ăn đi, nhanh

- Những câu gắn liền với giờ học

* Cô ơi hôm nay ngày 13 cô kêu số 13 á cô!

* Số 36, ai số 36 đâu lên trả bài nào.

* Nay học tin dưới phòng thực hành nha!

* Cô ơi có bạn sử dụng điện thoại!

- Những câu trên sân bóng

* Đánh banh xíu đi rồi về còn sớm mà.

* Chuyền đẹp vậy mà coi nó đập kìaaa!

* 0-2, (phát banh lỗi) ~ M* nó gay kìa có trái banh phát đ*o qua nổi lưới

- Những câu đi vào huyền thoại

* Ông Linh tổng tới rồi kìa!

* Ê qua A2 hỏi đề đi!

* Tổ nào trực vậy làm ăn kiểu gì thế?!

- Những vụ án rúng động đã xảy ra

* Ê cây bút tao đâu rồi?

* Ahhhh, cặp tao đâuuuuuu!!!

* Thằng Nghĩa làm gãy vòi nước nhà vệ sinh rồi!

* Ch*tm* vở soạn tao để đâu rồi…

* Tao nhớ là bỏ vô cặp rồi mà sao mất được!!

- Những biệt danh bí ẩn

Có những biệt danh được sử dụng nhiều đến mức đôi khi chính chủ còn nghe quen hơn cả tên thật. Điều đặc biệt là chẳng ai còn nhớ chính xác chúng xuất hiện từ khi nào, chỉ biết rằng chúng đã âm thầm trở thành một phần của lớp học.

Một vài ví dụ điển hình có thể kể đến như “Minh Buồi”. Nghe qua có vẻ khá là tục, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, cả lớp đều thấy quen thuộc. Ngoài ra còn có “Đức Cớp”. Chỉ nghe tên thôi cũng đủ khiến người ta tự hỏi không biết đã phải trải qua những gì mới có thể sở hữu một biệt danh như thế, biệt danh này hơi có mùi!

Khoan đã, danh sách vẫn chưa kết thúc. Chúng ta còn có Red Jason, một cái tên nghe vô cùng “Íng Lits”, như thể chủ nhân của nó vừa bước ra từ một bộ phim hành động quốc tế nào đó. Và tất nhiên không thể thiếu Means. Trong tiếng Anh, means có thể được hiểu là “nghĩa”, vậy nên về mặt lý thuyết thì Means Nghĩa hoàn toàn hợp lý. Yeah, “Means Nghĩa

Chúng vô tình trở thành một phần của những tiếng cười, những câu chuyện và những ký ức mà chỉ những người đã từng ngồi chung trong lớp học ấy mới có thể hiểu được.

Nhìn lại, những câu nói ấy thực ra chẳng có gì đặc biệt.

Chúng không phải những câu nói nổi tiếng, cũng không phải những lời lẽ hoa mỹ hay sâu sắc.

Nhưng chính vì được cất lên trong lớp học ấy, bởi những con người ấy, vào quãng thời gian ấy nên chúng mới trở nên đáng nhớ đến vậy.

Có thể vài năm nữa, mọi người sẽ quên mất một công thức toán học, một bài kiểm tra hay một tiết học cụ thể. Thế nhưng chỉ cần ai đó bất ngờ nhắc lại một trong những câu nói quen thuộc ấy, rất có thể ai cũng sẽ liên tưởng đến những tiếng vang mãi còn đọng lại thời thanh xuân.

Bởi đôi khi, ký ức không được lưu giữ bằng những điều lớn lao.

Mà được lưu giữ bằng những điều nhỏ bé như thế.

🔒 Cuộn đến cuối để mở khóa chương tiếp theo

Tiếp tục: Vượt qua →