47-WMR
← Mục lục truyện

Lời mở đầu

Có những câu chuyện không được viết bằng mực.

Chúng được viết bằng thời gian. Bằng những ngày bình thường tưởng chừng sẽ kéo dài mãi mãi. Bằng những con người từng xuất hiện trong cuộc đời nhau rồi dần trở thành một phần của ký ức.

Cuốn sách này không kể về một người. Cũng không kể về một khoảnh khắc.

Nó kể về một hành trình.

Một hành trình bắt đầu từ sự xa lạ, lớn lên cùng những đổi thay, rồi lặng lẽ để lại dấu vết trong mỗi người mà nó đi qua.

Có những điều khi đang diễn ra, chúng ta không nhận ra ý nghĩa của chúng. Chỉ đến khi thời gian đã đi xa, khi ngoảnh đầu nhìn lại, mới hiểu rằng có những khoảnh khắc tuy bình thường nhưng lại đủ sức ở lại rất lâu trong ký ức.

Ký ức vốn là một điều kỳ lạ. Nó không giữ lại mọi thứ. Nó chỉ chọn ở lại cùng những điều thật sự có ý nghĩa. Và đôi khi, chính những điều tưởng như nhỏ bé nhất lại là những điều được nhớ lâu nhất.

Cuốn sách này được viết ra không phải để níu giữ thời gian, bởi thời gian vốn không bao giờ dừng lại. Nó chỉ là một cách để lưu lại những dấu chân mà thời gian đã để lại trên hành trình ấy.

Có thể một ngày nào đó, khi lật lại những trang sách này, chúng ta sẽ mỉm cười vì nhớ ra một điều đã từng rất quen thuộc. Hoặc đơn giản chỉ là nhận ra rằng mình đã từng đi qua một quãng đường đẹp đến thế.

Và như mọi câu chuyện khác, hành trình ấy cũng có một cái tên.

🔒 Cuộn đến cuối để mở khóa chương tiếp theo

Tiếp tục: Mục lục →