47-WMR

Sau tất cả, câu chuyện này cũng đã đi đến những trang cuối.

Những điều cần kể đã được kể. Những kỷ niệm cần lưu giữ cũng đã được đặt lại vào từng trang viết. Dẫu thời gian rồi sẽ tiếp tục trôi, mỗi người rồi sẽ bước trên con đường của riêng mình, nhưng sẽ luôn có một nơi trong ký ức dành cho những năm tháng đã từng cùng nhau.

Cảm ơn vì đã xuất hiện trong thanh xuân của nhau.

Cảm ơn vì đã cùng nhau tạo nên một tập thể với biết bao tiếng cười, những bài học, những kỷ niệm và cả những điều bình dị nhất.

Cảm ơn vì đã để ba năm ấy trở thành một khoảng thời gian mà sau này, mỗi khi nhớ lại, chúng ta đều có thể mỉm cười.

Rồi từ ngày mai, mỗi người sẽ bắt đầu một hành trình mới. Có người sẽ tiếp tục con đường học tập, có người sẽ theo đuổi những ước mơ còn dang dở, cũng sẽ có người bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác. Dù lựa chọn của mỗi người không giống nhau, mình vẫn mong rằng tất cả chúng ta đều sẽ sống thật tốt.

Hãy luôn dũng cảm bước đi trên con đường mà bản thân đã lựa chọn. Đừng ngại thử những điều mình yêu thích, cũng đừng vì những lời hoài nghi mà từ bỏ điều mình tin là đúng. Có thể sẽ có lúc mọi thứ không diễn ra như mong muốn, sẽ có những lần thất bại, những lần phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng chỉ cần vẫn còn đủ can đảm để bước tiếp, thì mỗi bước đi đều sẽ trở thành một phần ý nghĩa của cuộc đời.

Hãy không ngừng cố gắng, không ngừng học hỏi và hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Thành công chưa bao giờ đến trong một sớm một chiều, nhưng những nỗ lực hôm nay rồi sẽ trở thành nền tảng cho ngày mai. Mình tin rằng, chỉ cần kiên trì với những điều tốt đẹp, tất cả chúng ta rồi sẽ chạm đến phiên bản mà bản thân luôn mong muốn trở thành.

Nhưng bên cạnh việc không ngừng vươn xa, cũng đừng quên sống chậm lại đôi lúc. Hãy trân trọng gia đình, những người luôn âm thầm ở phía sau ủng hộ chúng ta. Hãy trân trọng những người bạn sẽ gặp trên chặng đường mới. Và hơn hết, hãy trân trọng chính bản thân mình, bởi mỗi người đều xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.

Có thể nhiều năm sau, chúng ta sẽ không còn gặp nhau thường xuyên như bây giờ. Sẽ có những cái tên chỉ còn xuất hiện trong danh bạ, những cuộc trò chuyện dần ít đi, những bức ảnh phủ bụi theo thời gian. Nhưng mình hy vọng rằng, dù ở bất cứ nơi đâu, chỉ cần vô tình nhắc đến A3, trong mỗi chúng ta vẫn sẽ hiện lên một nụ cười rất nhẹ. Bởi đó là nơi đã lưu giữ một phần tuổi trẻ mà không điều gì có thể thay thế.

Nếu một ngày nào đó cuộc sống khiến bạn cảm thấy mệt mỏi, nếu có lúc bạn quên mất mình đã từng là ai, hãy thử quay trở lại nơi này một lần nữa. Đọc lại những dòng chữ này, nhìn lại những gương mặt quen thuộc, nhớ về những ngày tháng mà chúng ta từng đồng hành với nhau, cùng nhau trưởng thành. Có lẽ bạn sẽ nhận ra rằng, mình đã từng có một thanh xuân đẹp đến nhường nào.

Không ai có thể giữ thanh xuân ở lại.

Nhưng ai cũng có thể giữ lấy những điều đẹp nhất mà thanh xuân đã để lại.

_____

Có lẽ, mỗi câu chuyện đều cần một điểm khép lại.

Còn câu chuyện này… vẫn còn một trang nữa…

🔒 Cuộn đến cuối để mở khóa chương tiếp theo

Tiếp tục: WMR →