47-WMR
← Mục lục truyện

Mùa hè năm ấy

Mùa hè năm ấy bắt đầu như bao mùa hè khác.

Bầu trời vẫn xanh, những cơn mưa đầu mùa vẫn bất chợt ghé qua rồi rời đi, những hàng cây ven đường vẫn đứng yên dưới cái nắng oi ả của tháng Sáu. Thế nhưng đối với tôi, mùa hè năm ấy lại mang theo một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Đó là mùa hè của những ngã rẽ.

Đó là mùa hè của kỳ thi tuyển sinh lớp 10.

Và cũng là mùa hè đã vô tình mở ra một chương mới trong cuộc đời tôi.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy.

Trước mắt tôi là cánh cổng của ngôi trường cấp ba mà mình đã chọn làm nguyện vọng đầu tiên. Mọi thứ đều xa lạ. Những dãy hành lang, những phòng học, những gương mặt hoàn toàn không quen thuộc đang lặng lẽ bước qua nhau trong sự hồi hộp chung của một ngày thi.

Giữa không gian ấy, tôi chỉ là một đứa học sinh vừa rời khỏi cấp hai.

Ngây ngô.

Bỡ ngỡ.

Và có phần lo lắng.

Khi ấy, tôi không mang trong mình những mục tiêu quá lớn lao. Tôi không nghĩ đến việc phải đứng đầu hay đạt được điều gì đặc biệt. Điều duy nhất tôi mong muốn chỉ là hoàn thành bài thi thật tốt và có thể bước chân vào ngôi trường mà mình yêu thích.

Thế là đủ.

Tiếng trống báo hiệu bắt đầu giờ thi vang lên.

Từng trang giấy được lật mở.

Từng nét bút hiện lên trên giấy trắng.

Thời gian chậm rãi trôi qua trong căn phòng thi yên tĩnh. Ngoài cửa sổ, ánh nắng mùa hè vẫn trải dài trên sân trường. Còn bên trong, hàng trăm học sinh đang cố gắng viết nên một bước ngoặt nhỏ trong hành trình tuổi trẻ của mình.

Rồi kỳ thi cũng kết thúc.

Những ngày sau đó trôi qua chậm hơn tôi nghĩ. Không còn áp lực ôn tập, không còn những bài kiểm tra liên tiếp, chỉ còn lại sự chờ đợi.

Chờ đợi kết quả.

Chờ đợi một cánh cửa mới mở ra.

Và rồi ngày công bố điểm cuối cùng cũng đến.

Tôi nhìn thấy tên mình trong danh sách.

Lần đầu tiên.

Rồi lần thứ hai.

Và cả lần thứ ba để chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm.

Kết quả ấy cao hơn những gì tôi từng dự đoán.

Không phải vì tôi đã chuẩn bị cho điều đó.

Mà bởi tôi chưa bao giờ đặt quá nhiều kỳ vọng vào bản thân trong kỳ thi ấy.

Có lẽ chính vì vậy mà cảm giác khi ấy không phải là tự hào.

Mà là bất ngờ.

Một sự bất ngờ rất đỗi chân thật của một đứa trẻ vừa bước qua cánh cửa đầu tiên của tuổi học trò.

Nhờ kết quả ấy, tôi được xếp vào lớp 10A3.

Ba ký tự tưởng chừng đơn giản.

Nhưng lại là nơi chứa đựng biết bao điều mà tôi khi ấy chưa hề biết đến.

Những người bạn mới.

Những câu chuyện mới.

Những tiếng cười.

Những lần vấp ngã.

Những bài học.

Và cả những kỷ niệm mà sau này, dù thời gian có trôi xa đến đâu, tôi vẫn sẽ nhớ về bằng tất cả sự trân trọng.

Ngày hôm đó, khi nhìn thấy tên mình trong danh sách lớp, tôi chỉ nghĩ rằng mình sắp bắt đầu một năm học mới.

Tôi không biết rằng mình đang bước vào ba năm thanh xuân đẹp nhất của tuổi học trò.

Tôi không biết rằng những con người còn xa lạ kia rồi sẽ trở thành một phần trong ký ức của mình.

Và càng không biết rằng nhiều năm sau, tôi sẽ ngồi đây, viết lại tất cả những điều này.

Bắt đầu từ một mùa hè.

“Mùa hè năm ấy.”

🔒 Cuộn đến cuối để mở khóa chương tiếp theo

Tiếp tục: Chương I: Gặp gỡ →